Triển lãm 70 năm Đền ơn đáp nghĩa
Trong khuôn khổ triển lãm đã diễn ra nhiều hoạt động ý nghĩa. Trong đó, phần giao lưu thơ ca diễn ra sôi nổi, tưng bừng với sự tham gia của đông đảo người làm thơ Thủ đô. Nội dung các bài thơ, ca đều tôn vinh sự đóng góp, hi sinh của các anh hùng, thương binh, liệt sĩ… cho Tổ quốc được toàn vẹn, hùng cường.
Triển lãm “70 năm đền ơn đáp nghĩa” chính thức khai mạc tối 25/7 tại Trung tâm Triển lãm văn hóa nghệ thuật Việt Nam nhằm tôn vinh, tri ân các anh hùng liệt sỹ, người có công với cách mạng đã cống hiến xương máu, hy sinh để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Tới dự lễ khai mạc có sự tham dự của đại diện các Bộ, ban, ngành, các Mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân… và đông đảo công chúng.
Tại triển lãm, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Vương Duy Biên cho biết: Triển lãm góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong các tầng lớp nhân dân, nhất là thế hệ trẻ. Qua đó, khơi dậy các nguồn lực trong xã hội nhằm cải thiện đời sống vật chất, tinh thần cho các đối tượng chính sách, người có công với cách mạng; góp phần thực hiện tốt chủ trương, đường lối, chính sách pháp luật của Đảng và Nhà nước về công tác thương binh, liệt sỹ, người có công với cách mạng.
Trong khuôn khổ triển lãm diễn ra nhiều hoạt động ý nghĩa. Trong đó, phần giao lưu thơ ca diễn ra sôi nổi, tưng bừng với sự tham gia của đông đảo người làm thơ Thủ đô. Nội dung các bài thơ, ca đều tôn vinh sự đóng góp, hi sinh của các anh hùng, thương binh, liệt sĩ… cho Tổ quốc được toàn vẹn, hùng cường.
MỘT SỐ BÀI THƠ DO CÁC TÁC GIẢ TRÌNH BÀY
GIỖ GẠC MA
Phạm Quỳnh Loan
Sáu tư đôi đũa tre gầy
Sáu tư bát, lệ đắng đầy mắt cha
Sóng ngầm cuồn cuộn Trường sa
Gió hun hút gió... Gạc ma gầm gào
Bao năm cũng thể hôm nào
Mâm cơm cúng, khói cứa vào biển đông
Hồn như lẩn quất gió dông
Đảo như vẫn máu luênh dòng. Đảo đau
Cha già vôi phủ trắng đầu
Nén hương cháy, đỏ lên màu ứng linh.
ĐÊM Ở NGHĨA TRANG TRƯỜNG SƠN
Đỗ Chiến Thắng
Bồi hồi ngọn nến cầm tay
Đêm Trường Sơn, khói lệ cay mắt nhoà
Kính cẩn nghiêng đặt vòng hoa
Biết bao ký niệm vỡ oà trong tôi
Ngày ấy trận đánh bên đồi
Mấy thằng giữ chốt nắng trời như nung
Đạn nổ chát chúa vạt rừng
Bạn tôi ngã xuống chưa từng được yêu
Phều phào...đứt quãng...dăm điều ...
Thư tao...gửi mẹ...
viết chiều...hôm qua ...
Còn ... sống ...
mày ... nhớ ...
qua ........ nhà..........
Thế rồi ngoẹo cổ lìa xa đất trời
Hoà bình tôi vội về nơi
Nghe tin sét đánh mẹ ơi đi rồi
Bom nổ ngay gần đầu hồi
Bao căn nhà cháy mấy người bị thương
Bạn ơi mình đốt tuần hương
Bạn hãy về nhé âm dương cách trùng
Day dứt mình mãi cánh rừng
Nấm mộ đất mỏng mưa từng tả tơi
Âm dương cách biệt đôi nơi
Tôi ôm nấm mộ đất trời TRƯỜNG SƠN
7-2014
ĐẾN VỚI CÁC ANH
Thẩm Bình
Nghĩa trang Trường Sơn chiều nay.
Do Linh - Quảng Trị một ngày cuối xuân.
Trên đồi thông các anh nằm.
Hàng nghìn ngôi mộ hương trầm đâu đây
Sen hồng thắm giữa rừng cây.
Các anh nằm lại nơi này xa quê
Ra đi từ bấy không về
Vì quê hương giữ lời thề kiên trung.
Quên mình bảo vệ non sông
Để cho Tổ Quốc cờ hồng tung bay.
Chúng tôi thắp nén hương này
Thành tâm xin được tỏ bày tri ân.
Hương hồn các anh xa gần
Quây quần như thể người thân một nhà
Giữa vùng rừng núi bao la
Các anh là bản hùng ca trường tồn.
Thẩm Bình
BÀ MẸ MANG HÌNH TRĂNG
Đặng Cương Lăng
Bà mẹ mang hình trăng
Đi ngang qua chiến tranh
Năm người con sao sáng
Đã hiến dâng non ngàn.
Trong ngôi nhà thắp lửa
Bao tình nghĩa nước non
Bao tình người chan chứa
Lòng mẹ bớt héo hon.
Mọi nẻo đường vấn vương
Ngày giỗ, tết sớm tối
Dâng lên mẹ tình thương
Cả mùa xuân chín tới.
Bà mẹ mang hình trăng
Lắng sâu hồn non nước
Thiếu vắng người con đẻ
Lại thêm nhiều con nuôi.
Mái ấm là trời cao
Sân nhà là đất rộng
Gió bốn phương ra vào
Tóc Người bay lồng lộng.
Bà mẹ mang hình trăng
Nhẹ bước trong bình yên
Ngàn vì sao toả sáng
Giữa đất trời mênh mông.
Hà Nội, 14/10/2012
GIỜ NÀY CON Ở ĐÂU
Nguyễn Mạnh Thoa
Người mẹ già mải miết ngóng trông con
Hơn bốn mươi năm chẳng biết còn hay mất
Chiếc gậy trên tay tháng ngày lận đận
Tháng năm qua vẫn chờ đợi mỏi mòn!...
Trong Nghĩa trang lệ đẫm khóc tìm con
Đôi chân trần mẹ bước lê từng bước
Bên đồng đội mộ phần mẹ thầm ước:
"Thấy một phần xương thịt của con yêu!"
Hỡi con ơi! Tuổi tác mẹ đã nhiều
Sức đã kiệt rồi chẳng biết được bao nhiêu
Con có linh thiêng xin hãy giùm chỉ mẹ
Để mộ phần hương khói bớt quạnh hiu!...
Hà Nội 15/7/2017
NHỚ ANH HÙNG LIỆT SĨ VŨ XUÂN THIỀU
Bùi Minh Trí
Năm bảy hai, một mùa đông nhớ mãi
Máu chảy loang nơi bệnh viện, nhà dân
Muôn con tim của mọi miền thắt lại
Đau đớn nhìn Hà Nội chít khăn tang
Mẹ mong đời Anh như khúc ca xuân
Thầy bạn muốn Anh thành chuyên gia giỏi
Anh lắng nghe tiếng quê hương vẫy gọi
Thay áo kỹ sư, mặc áo phi công
Trời Thăng Long nâng Anh cao vời vợi
Giặc đây rồi - một lũ pháo đài bay
Giữa sống chết - phút giây này mong đợi
Nhằm kẻ thù xả căm uất bấy nay
Từ trên cao Anh lao vào con ó
Trời Thủ đô một khối lửa bùng lên
Thiêu ra tro mác “ Không quân chiến lược”
Giặc loạn bay, nháo nhác vỡ tan đàn
Mười hai ngày đêm đối đầu huyền thoại
Tổ quốc sáng lên với mỗi chiến công
Thiên Anh hùng ca ngàn năm hát mãi
Vũ Xuân Thiều - Điện Biên Phủ trên không
Bùi Minh Trí
_____________
(1)Anh hùng liệt sĩ Vũ Xuân Thiều là một trong những phi công đầu tiên của quân đội ta bắn rơi B52 của giặc Mỹ. Với lòng căm thù cao độ,để chác chắn tiêu diệt B52 của giặc Mỹ, sau khi nhằm bắn trúng nó,anh đã cùng máy bay của mình lao vào nó. Một khối lửa lớn bùng lên trên bầu trời Hà Nôi thiêu cháy B52 và anh đã hy sinh anh dũng!
CÒN ĐÂY
Kim Quy
Còn đây chồng vở bên rèm
Đợi con năm tháng đã hoen ố rồi
Con đi đánh giặc xa xôi
Dây trầu không héo mồ côi cuộc tình
Còn đây chiếc võng nhỏ xinh
Ru con từ thưở bình minh chào đời
Thương con rau cháo một thời
Mẹ ngồi đếm lá nát trời heo may
Chiếc giường tre chiếc ghế mây
Còn đây kỷ niệm giăng đầy tuổi thơ
Bến sông ngày ấy hẹn chờ
Khải hoàn đất nước nối bờ Hiền Lương
Linh thiêng hồn ở chiến trường
Men theo ngọn gió khói hương con về
Lắt lay bậc cửa tái tê
Người yêu con đã xa quê lấy chồng
Người ta con bế con bồng
Con tôi một nấm mồ không cốt hài
Nghĩa trang đọng giọt sương mai
Mẹ ngồi hóa đá thiên thai cửa chùa
CHIỀU NGHĨA TRANG
Nghiêm Thản
(Kính tặng hương hồn cha)
Chiều nay con đến thăm cha
Hoàng hôn đến sớm, là là sương rơi
Cha đi gìn giữ đất trời
Bờ tre mẹ ngóng: “Mình ơi! Không về?”
Nghĩa trang tĩnh lặng bốn bề
Hoa hương đừng tắt - gió quê thổi vào
Ngẩng đầu vẫn thấy trời cao
Hay là cha đấy - ngôi sao ban chiều.
Bây giờ mẹ hết xiêu diêu
Nhưng mẹ lại quá xế chiều đây thôi
Ước gì một bữa cơm côi
Được so thêm đũa cha ngồi cùng ăn.
Suốt đời mẹ vẫn băn khoăn
Cha con đi, trước lúc con chào đời
Mẹ thì mới tuổi đôi mươi
Một vai gánh nặng - gánh trời gió mưa.
Mẹ thôi đừng kể chuyện xưa
Sao hương nhấp nháy chắc vừa lòng cha
Những năm tháng đã đi qua
Với cha mẹ vẫn tuổi là hai mươi.
Ngày 23 / 3 / 1971
TIẾNG GHI TA TRONG RỪNG VẮNG
Đỗ Thu Yên
Bên bếp Hoàng cầm
Hơi lửa tỏa lan nồng ấm
Chúng tôi khe khẽ hát giọng trầm
Theo tiếng guitar bập bùng trong rừng vắng.
Bên chúng tôi lán thương binh nặng
Nén đau dõi theo câu hát
Các anh mong ngóng chờ ngày đánh giặc
Vẫn nằm đây ,bức bối một vết thương.
Đêm nay rừng vắng lặng hơn
Người lính đánh đàn không về nữa
Anh hy sinh trên đường hộ tống thương binh
Cây guitar treo trên vách hầm lạnh lẽo.
Chúng tôi giọng nghẹn ngào
Người lính hát cùng tôi ,thức trắng đêm
Dò từng nốt nhạc
Tiếng guitar lại bập bùng ấm khu rừng vắng.
Chúng tôi hát về anh, về những người đã khuất
Hát về trạm quân y phẫu thuật
Tận tụy chữa lành những vết thương
Nay mai các anh trên các ngả đường đánh giặc
Đừng quên tiếng guitar bập bùng trong rừng vắng
Đừng quên chúng tôi những người hát giọng trầm
Cho bài ca chiến thắng.
ĐỢI CON
Nguyễn Thị Thanh Xuân
Mẹ vẫn đứng đó đợi các con về
Bấm đốt ngón tay, lại chờ thêm mùa nữa
Lưng mẹ còng chiếc gậy cũng xác xơ
Mẹ đợi con,mẹ đợi đến bao giờ
Bóng các con hiện hình chập chờn trong giấc ngủ
Chín thằng vẫn đầy đủ đấy thôi
Sao đi mãi chẳng về các con ơi!
Nước mắt mẹ đã cạn khô chẳng thể rơi thêm được nữa
Mưa lã chã mưa từ trong lòng mẹ
Mòn mỏi chờ trông dằng dẵng những tháng ngày
Rồi một chiều các con ơi có hay
Thân héo ngầy mẹ về cùng tiên tổ
Khoé mắt sâu còng lưng mẹ với
Nén hương trầm cong theo hình dấu hỏi
Bậu cửa mẹ ngồi, móm mém miếng trầu khô
Mẹ vẫn đợi các con về, mẹ vẫn đợi
Các con ơi...!
11/7/2017
VÌ SAO CHỊ KHÔNG VỀ HỌP LỚP
Mai Thanh Tịnh
Năm năm biết mấy nẻo đường
Đánh tan giặc Mĩ,chiến trường chia tay
Trở về họp lớp hôm nay
Hỏi xem : Đồng đội đủ đầy hay không ?
Thầy Khẩn trăn trở trong lòng :
Còn đồng chí Tuyết là không thể về
Đạn bom giặc Mỹ ác ghê
Một hôm nã xuống bốn bề trường y .
Chị Tuyết anh dũng ra đi
Vì dân ,vì nước cũng vì tương lai ,
Vì nền độc lập ngày mai
Dân giầu ,nước mạnh ,tượng đài khang trang .
Khóa mình thắp đỏ nén nhang
Nhớ thương đồng chí ,hai hang lệ rơi
Chị về Can Lộc xa xôi...
Bao lần đến lớp lòng tôi nghẹn ngào !
Đồi sim thoang thoảng gió lào
Hội trường ,lớp học ra vào lặng im
Nỗi đau chôn chặt vào tim
Thề :Đánh tan giặc về tìm lại nhau .
Chị giờ ở tận nơi đâu ?
Nhắc tên chị mãi ... lệ sầu đẫm mi
Ai ơi !đừng hỏi làm chi
' Mần răng chị Tuyết ra đi nỏ về ??? "
Khóa mình vẫn giữ lời thề
Bốn ba năm lại trở về bên nhau
Nén lòng ... dịu bớt nỗi sầu
Hỏi xem chi Tuyết vì đâu ... không về ????
27 /7
Chị Tuyết là liệt sĩ hi sinh tại Cự Nẫm, Quảng Bình
VỀ ĐI ANH! VỀ ĐI ANH!
Nguyễn Ngọc Lân
(Ca ngợi 10 phi công Việt Nam hy sinh khi làm nhiệm vụ trên biển )
Chín anh cứu nạn một anh
Bất ngờ tất cả biển xanh xác vùi
Máu hoà nước mắt trùng khơi
Các anh đi để cả trời tiếc thương
Nắng hè phượng nở rực đường
Nghẹn ngào tiếng nấc quê hương ngóng chờ
Mẹ già vợ trẻ con thơ
Ngày đêm vò võ thẫn thờ nhớ mong
Bao ngày nằm dưới biển đông
Anh ơi có lạnh lùng không, anh à?
Về với em với cả nhà
Đất lề quê thói đậm đà tình anh
Về đi anh! Về đi anh!
NL